HOTLINE: HIỀN 0931 501 891 - 01683 603 788 ; ĐOAN 0934 222 891- 0968 406 330

Một buổi gặp và tư vấn người giúp việc ban ngày

VŨ NGỌC ĐOAN - 04/11/2015 - 0 bình luận

Hôm ấy là một buổi sáng đẹp trời, tôi hẹn với một người giúp việc ban ngày đến để xem hoàn cảnh thực tế, gia đình người giúp việc, tên cô là H, tạm gọi thế, khi tôi đến nhà, cô mở cửa đón tôi vào, mời tôi uống nước, tôi nói tôi cần đến nhà trực tiếp vì e ngại những trường hợp làm giúp việc ban ngày, nhiều khi người giúp việc người thành phố luôn có những hoàn cảnh khó nói như con cái nghiện ngập, hay nhiễm những thói hư tật sấu khác,hoặc đơn giản là để nắm rõ được hoàn cảnh và địa chỉ thật sự cùng những mối liên hệ của người giúp việc để tư vấn cho người giúp việc cũng như tư vấn cho người sử dụng lao động để hai bên hiểu biết về nhau, thông cảm và tạo điều kiện cùng nhau gắn bó trong cuộc sống, xây dựng một mối quan hệ tình cảm giữa chủ nhà và người giúp việc được tốt. Thế rồi cô bảo tôi rằng, cháu cứ yên tâm đây là nhà cô, gia đình đàng hoàng, con cái cũng thành đạt cả, ( nhà cô là một ngôi nhà 3 tầng liền kề với những ngôi nhà khác), tôi hỏi, nhà cửa của gia đình cô vậy sao cô lại đi giúp việc làm gì, nước mắt cô bắt đầu ứa ra, rồi cô kể, trước kia, cô là giáo viên, nhưng từ trước tới giờ cô không ngại việc gì cả, ngày cô đi dạy học, ngoài giờ dạy,,,tối về cô đạp xích lô, những lúc thế cô lại bịt khăn che kín mặt để những người quen cô không biết, nhưng cũng có hôm cô bị lộ, bị học sinh quây kín, chúng thương cô lắm, nhưng cô bảo làm nhà giáo như cô cũng là một người mẹ, vì cuộc sống khó khăn cô phải như vậy, phải lao động, phải vật lộn với cuộc sống (giá như bây giờ cô đi dạy thêm chắc đỡ). Cô nuôi ba con ăn học nên người từ nghề giáo và nghề xích lô là vậy, rồi xã hội phát triển, cô mở dịch vụ cho thuê phông bạt, bàn ghế, bát đũa, công việc thuận lợi, nhưng cô lại bỏ nghề giáo để theo nó, và rồi cô cũng mua được mấy mảnh đất, con trai lớn của cô cũng đỗ vào trường đại học  tuy không phải đóng học phí hay nuôi nấng gì nhưng chi phí để con thành đạt....không phải là đơn giản, rồi.., rồi lương con cô giờ cũng hơn chục triệu,, rồi.. cô cứ khóc,,cô bảo, đứa thứ 2, rồi đứa thứ 3 cũng vào đại học, phải trang trải nhiều,, nghề cho thuê phông bạt, bát đĩa cũng dần ít khách và cũng bởi mình già yếu không nhanh nhạy nữa, rồi cô cũng bỏ nghề,,cô kể và lại khóc, cô bảo cô giận, cô buồn, từ ngày cái thằng lớn nó ra trường đến nay cũng hơn mười năm, nó không cho cô hay giúp đỡ gì các em đến một đồng, cô thì chẳng cần, nhưng vì các em nó còn học hành tốn kém, cô lại khóc và nói, thằng con lớn nhà cô nó đạo đức lắm, nó ngoan lắm, nó nói những lời phải nhiều lắm, nó bảo để các em khổ, để các em biết tự đứng trên đôi chân của mình..(như đôi chân nó đấy, vững lắm, nhưng nó có bao giờ nghĩ rằng đằng sau sự vững vàng của nó có mẹ nó cộng với những đồng tiền để .abc.. mà nó cố tình quên).....còn nữa